Chủ Nhật, 7 tháng 7, 2019

Báo Kiến Thức: 22 năm thất lạc và tiếng gọi nơi đất mẹ

Câu chuyện chị Hon 22 năm lưu lạc nơi đất khách tìm về được với gia đình gây xúc động mạnh mẽ, đó không chỉ là một cuộc đoàn tụ bình thường mà còn thể hiện nỗi khát khao và nỗ lực phi thường của một người con không nguôi ngoai tiếng gọi nơi đất mẹ.

Bài viết này thuộc danh mục:✅ Hình sự - Dân sự, được chúng tôi tổng hợp từ báo Kiến Thức, nguồn bài: http://kienthuc.net.vn/kho-tri-thuc/22-nam-that-lac-va-tieng-goi-noi-dat-me-1247725.html

Những ngày qua, câu chuyện về chị Nguyễn Kim Hon 22 năm lưu lạc nơi đất khách được đoàn tụ với gia đình nhận được sự quan tâm lớn của dư luận. Trước khi trở về bên người thân, chị Hon có chuyến hành trình đầy "phong ba, bão táp" ở Trung Quốc.

Theo lời kể của chị Hon, năm 1997, chị Hon 21 tuổi, rời quê lên thành phố Bạc Liêu làm thuê cho các nhà hàng. Tại đây, chị quen biết với một người đàn ông lớn hơn 2-3 tuổi, nói giọng miền Bắc. Người này tối nào cũng đến uống nước nên hai người quen biết như bạn bè.

Vào đêm 2/5/1997, người đàn ông trên mời chị ăn cơm và cho uống nước trong một chai nhỏ. Thế rồi, chị Hon không còn biết gì và ngủ thiếp đi. Khi tỉnh dậy, chị thấy mình ở Quảng Đông, Trung Quốc.

Chị Hon cho hay bị nhốt trong căn phòng nhỏ cùng với nhiều phụ nữ người Việt khác. Tất cả đều bị lừa bán sang Trung Quốc. Bất cứ ai có ý định bỏ trốn đều bị bắt lại và bị đánh đập một cách tàn bạo.

Rùng rợn hơn, chị Hon còn bị ba người đàn ông xăm trổ đầy mình tiêm cho một thứ thuốc màu nâu đục. Trong suốt 3 năm sau đó, chị Hon như người mất hồn, không còn nhớ tên mình, đến từ đâu. Cuối cùng, chị quên luôn tiếng Việt.

Chị Hon đoàn tụ đẫm nước mắt với gia đình sau 22 năm lưu lạc nơi xứ người. Ảnh: Lao động.

Kể từ đây, cuộc đời của chị Hon là một chuỗi ngày "đen tối" khi bị bắt đi "tiếp khách". Sau một khoảng thời gian, chị lần lượt 6 lần bị đem bán để làm "osin" và làm vợ cho những người đàn ông ở các tỉnh Quảng Đông, Quảng Tây, Phúc Kiến. Chị Hon nhiều lần bị chồng đánh đập mà không vì lý do gì.

Sau một thời gian sống ở Trung Quốc, chị Hon được gia đình người chồng ở Phúc Kiến giúp hòa nhập cuộc sống khi dạy chị tiếng địa phương và các phong tục tập quán. Khi ấy, chị chăm lo chuyện đồng áng và chăm sóc gia đình chồng. Vào một hôm, chị bất ngờ xem một bộ phim có nói từ "ăn cơm". Khi hỏi chồng, người này đáp đây là một bộ phim Việt Nam. Kể từ đó, chỉ luôn nhẩm trong đầu 2 từ "Việt Nam".

Đến cuối năm 2018, chồng chị Hon dẫn về nhà một người phụ nữ khác. Lý do là chị Hon không thể sinh con trong suốt 8 năm chung sống. Vì vậy, chị bị chồng hắt hủi, xa lánh, đánh đập rồi đuổi ra khỏi nhà.

Kể từ khi bị chồng đuổi đi, chị Hon lang thang làm thuê để kiếm sống. Thế rồi, chị đến Khu tự trị dân tộc Choang, Quảng Tây với mong muốn tìm đường về quê hương. Được một số người tốt giúp đỡ, chị Hon đến các đồn công an nước sở tại và tới được khu vực biên giới Việt - Trung. Tại đây, chị được các chiến sỹ Biên phòng và Công an tỉnh Lạng Sơn tiếp nhận và phối hợp với các cơ quan, tổ chức xác định danh tính và tìm cách liên lạc với gia đình. Theo đó, sau 22 năm lưu lạc nơi xứ người, chị Hon đã đoàn tụ với gia đình trong nước mắt sau nhiều năm xa cách.

Video: Vụ người phụ nữ lưu lạc Trung Quốc 22 năm: Mẹ già ngất xỉu khi gặp con (nguồn: VTC14).

Câu chuyện buồn và xúc động của chị Hon là nỗi lòng của nhiều người Việt Nam xa xứ. Vì nhiều lý do mà họ rời xa gia đình, quê hương, Tổ quốc. Thế nhưng, trong thâm tâm, họ luôn đau đáu nỗi nhớ nhà, nhớ quê hương và mong muốn được trở về thăm nơi chôn rau cắt rốn.

Những người con tha hương luôn hướng về đất mẹ giống như chị Hon gợi nhớ về huyền thoại trâu Vàng nằm ngủ trong lòng Hồ Tây nghìn năm chưa thức giấc. Theo truyền thuyết, nhà tu hành tên là Minh Không muốn đúc một quả chuông đồng. Do vậy, ông sang phương Bắc và dùng phép thuật thu nhặt hết số đồng vàng đem về. Khi về đến nước, nhà tu hành Minh Không dùng số đồng trên đúc một quả chuông. Khi đánh chuông, âm thanh vang cả một phương trời giống như sấm, vang đến phương Bắc. Tại đó, con Trâu Vàng tưởng mẹ nó gọi ở trời Nam nên vội vã cất vó cong sừng lồng lên đi tìm mẹ. Và rồi con Trâu Vàng tìm đến Hồ Tây nhưng khi ấy quả chuông quá to và quá nặng, không treo lên được, nhà sư Minh Không đành thả chuông chìm vào lòng Hồ Tây.

Do không tìm thấy mẹ, cũng không nghe tiếng mẹ gọi, con Trâu Vàng bực tức lồng lên, quần đảo cả một vùng, giẫm nát hết một khu vực, khiến mặt đất sụt xuống, biến thành một hồ rộng lớn mà thành Hồ Tây như ngày nay.

Tâm Anh (TH)

Tìm kiếm:✨

  • Nguyễn Kim Hon, Lưu lạc, Bạc Liêu, Trâu Vàng, Thất lạc, Tiếng việt, Hồ Tây, Đất khách, Đoàn tụ, Chuông, Phúc Kiến, Người thân, Dân tộc Choang, Quảng tây, Phương bắc

,

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét